Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

Con Người và Cơ Năng Hiến Pháp

 

Trong cộng đồng Việt Nam, từ Mỹ đến Úc, đã có người viết một bản hiến pháp cho một Việt Nam tự do dân chủ. Những bản hiến pháp này dựa vào cơ chế hiện tại mà họ đang sống để dựng lên một bản hiến pháp cho Việt Nam tương lai. Đây là một cố gắng tốt. Nhưng rồi đến ¼ thế kỷ thứ 21, thực tế chứng minh là cơ chế Tam Quyền Phân Lập của Mỹ hoàn toàn phá sản.

Cơ chế Mỹ lúc được hình thành do những người tốt, có tâm niệm phục vụ xã hội để thành lập một cơ chế hầu tránh chuyện độc tài, độc quyền xảy ra mà họ đã từng trốn chạy từ bên Âu Châu. Tuy nhiên khi những người sáng lập ra nước Mỹ, tuy có lòng tốt, họ vẫn kỳ thị cho nên dù tuyên bố mọi người sinh ra bình đẳng nhưng thực tế, người nô lệ Mỹ đen, người phụ nữ hoàn toàn không có quyền đi bầu cử ở cái thời điểm trên. Tuy rằng sau này lỗ hổng đó được sửa đổi nhưng nhiều lỗ hổng khác được lộ ra và không thể nào sửa đổi dưới cơ chế đảng tranh hiện giờ.

Muốn đề nghị một cơ chế hiến pháp thì điều quan trọng phải hiểu được sinh hoạt của Con Người ra sao. Điều này ít ai quan tâm ngoại trừ Lý Đông A, người viết ra tư tưởng Duy Dân, khó hiểu bởi sự súc tích mà người đọc cần phải lắng đọng tâm để hiểu và diễn giải vào đời sống thực tế. Chính vì sự khó hiểu này, tư tưởng Duy Dân được viết từ hồi 1940 đến hôm nay vẫn chưa có bao nhiêu người nắm rõ để đem vào thực tế, gồm cả những người gọi là đảng viên Duy Dân.

Là người quan tâm đến Con Người và Xã Hội, Lý Đông A quan sát sinh hoạt của Con Người để từ đó ông dựng lên một cơ chế gọi là Cơ Năng Hiến Pháp. Ông không dùng từ ngữ Hiến Pháp mà ghép chữ Cơ Năng vào cái Hiến Pháp đó bởi ông tin rằng sinh hoạt của một cơ chế phải dựa vào thuyết Cơ Năng và Bản Vị từ tư tưởng Duy Dân thì mới đạt được hiệu quả cao.

Chính quyền được hình thành từ những Con Người quan tâm đến sinh hoạt của đời sống người và chính quyền được hình thành bởi cái mục đích là Thiết Kế và Chấp Hành Nhân Sinh chứ không phải là mục đích được lãnh đạo, được ăn trên nằm trước, được nằm trên luật mà hình ảnh sinh hoạt chính trị của Mỹ hiện rõ.

Tiêu chuẩn đầu tiên của những người tham gia vào công việc Thiết Kế và Chấp Hành Nhân Sinh này phải là người có đạo đức và phải từng phục vụ trong quân đội. Tại sao thế? Bởi một người không có đạo đức, họ sẽ xem thường đời sống của Nhân Sinh, họ sẵn sàng đưa ra những chính sách đi ngược lại đời sống của Nhân Sinh.

Những người lãnh đạo nằm trong Cơ Năng Hiến Pháp có những quyết định ảnh hưởng đến đời sống của người dân thuộc bên nhánh Chính Trị Tổng Cơ {Quốc Trưởng (tương đương với tổng thống), Trung Tâm Hội Nghị (quốc hội), Phê Phán Công Đường (cơ chế này các quốc gia hiện tại hoàn toàn không có)} đều phải đạt tiêu chuẩn đạo đức, nhân cách, tài năng và thời gian phục vụ bị giới hạn gồm cả tuổi tối thiểu và tối đa trong thời gian phục vụ cơ chế Chính Trị Tổng Cơ.

Vị Quốc Trưởng phải ở lứa tuổi 50-65 trong lúc tại vị. Thời gian phục vụ là 9 năm (được tái nhiệm một lần) cho một nhiệm kỳ. Tuy nhiên người viết bài này đề nghị là mỗi nhiệm kỳ 5 năm, được tái nhiệm một lần. Tức là tối đa Quốc Trưởng chỉ được phục vụ 10 năm.

Những người nằm trong Quốc Hội thì tuổi từ 40 đến 60 trong lúc tại vị. Mỗi một nhiệm kỳ là 4 năm và chỉ làm tối đa là ba nhiệm kỳ.

Phê Phán Công Đường phải ở tuổi 55 đến 70 nếu là những người có kinh nghiệm sinh hoạt trong cơ cấu chính quyền. Còn nếu tuyển chọn từ thường dân thì tuổi từ 60 đến 75 trong lúc tại vị. Những người trong cơ quan này chỉ phục vụ tối đa là 10 năm trong giới hạn tuổi đã ấn định. Vì là cơ quan phê phán cho nên đòi hỏi tuổi đời cao để có thể nhìn vấn đề rõ ràng trên lãnh vực Nhân Sinh hầu phê phán cho đúng sự việc, sự kiện.

Tất cả những người trong ba cơ cấu này bị kiểm soát bởi Kê Sát Viện (bên Hành Chính Tổng Cơ) về mặt Nhân Cách, Tư Cách.

Hành Chính Tổng Cơ là một cơ năng khác trong hệ thống lãnh đạo quốc gia. Hành Chánh Tổng Cơ có 6 viện: Nghiên Cứu Viện, Lập Pháp Viện, Hành Chính Viện, Quan Chính Viện, Tư Pháp Viện, và Kê Sát Viện. Đây là bộ phận hành chính, phục vụ cho nhu cầu của Chính Trị Tổng Cơ. Đây là cơ quan của những người chuyên môn cho nên thời gian phục vụ không bị giới hạn vì họ hoàn toàn không có những quyết định ảnh hưởng đến đời sống của người dân. Họ chỉ dựa vào những hiểu biết của chuyên ngành mình để phục vụ nhu cầu của các bộ phận khác trong cơ cấu chính quyền.

Chi tiết của những cơ quan này sẽ được trình bài trong một số bài nói về Cơ Năng Hiến Pháp, được sửa đổi cho phù hợp với tình hình thực tế của thế kỷ thứ 21, tuy nhiên vẫn dựa vào nguyên tắc chính của tư tưởng Duy Dân là Con Người và cơ chế hầu tránh chuyện độc tài xảy ra.

Vũ Hoàng Anh Bốn Phương

Tháng 5 năm 2026 (Việt lịch 4905)

https://nganlau.com/2026/06/07/con-nguoi-va-co-nang-hien-phap/

 

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2026

Duyên hay Nghiệp?

Cuộc sống thường hay dính liền với Duyên và Nghiệp. Nắm rõ hai ý niệm này để không phải buồn chán khi nhìn mọi vấn đề và để tâm được thanh thản sống, làm việc thay vì lo những chuyện không cần phải bận lo.

Duyên

Duyên là một cơ hội, một tình cờ. Vì đó là một cơ hội, một tình cờ, cái duyên đó đôi khi đến và đi. Cho nên không có gì ngạc nhiên khi quen ai đó, hoặc khi làm việc với ai đó, tự nhiên họ không còn muốn làm việc chung nữa. Đơn giản là duyên đã chấm dứt.

Hãy nhìn vào thực tế đời sống để thấy hình ảnh duyên ra sao. Thí dụ những người đấu tranh cho dân chủ của Việt Nam. Khởi đầu vì một hình ảnh bất xúc nào đó, họ sẵn sàng lên tiếng, biểu tình để đánh lên tiếng nói cảnh tỉnh cho mọi người và giải tỏa được tâm-sinh-lý trong bản thân trước hình ảnh hiện tại. Cái duyên đó được thử thách một thời gian và số đông những người đó sẽ chẳng còn quan tâm đến chuyện đấu tranh nữa bởi hình ảnh đấu tranh họ đã làm chỉ là một sự tình cờ, một cơ hội đưa đến trong khoảnh khắc của cuộc đời và nó chấm dứt ở một thời điểm nào đó.

Thí dụ bên trên dành cho những người đấu tranh. Tuy nhiên nếu nhìn cuộc sống thì từ người cầm bút, ca sĩ, nhạc sĩ, tình nguyện viên cho công việc thiện nguyện, cuộc sống lứa đôi đều có thể chấm dứt ở bất cứ thời điểm nào đó khi cái duyên đã hết.

Nghiệp (nợ)

Mọi sự việc đều khởi hành từ Duyên. Thời gian thử thách cái duyên đó và cái duyên trở thành nghiệp hay còn gọi là nợ.

Nghiệp là cái gắn liền với bản thân. Dù nghèo khổ hay giàu có, cá nhân đó vẫn tiếp tục theo đuổi công việc mà duyên đã tạo ra. Những người đấu tranh từ thuở nhỏ chống lại sự bất công và tiếp tục làm công việc đó dù họ nghèo hay giàu, dù họ không còn sống ở nơi bất công họ vẫn bỏ thời gian, công sức để thực hiện chuyện đấu tranh mà không hề bỏ cuộc. Cho dù họ là người duy nhất tại địa phương quan tâm đến chuyện đấu tranh, họ vẫn lặng lẽ tự chính mình làm mà không nản lòng, không bỏ cuộc. Đơn giản bởi đó là Nghiệp của chính bản thân họ.

Nhiều người thường hay phê phán ai đó ăn cơm nhà vác ngà voi (làm việc giúp người). Thực ra những ai làm chuyện ăn cơm nhà vác ngà voi bởi đó là nghiệp của chính bản thân họ, họ không thể nào ra khỏi cái suy nghĩ, hành động giúp người khác cho nên họ tiếp tục suốt cuộc đời còn lại của họ nếu sức khỏe họ cho phép.

Cuộc sống vợ chồng, bạn bè cũng khởi đi từ Duyên dẫn đến Nghiệp (nợ). Duyên dứt thì mọi thứ sẽ tan. Duyên còn mãi thì sẽ biến thành Nghiệp.

Phải luôn luôn chuẩn bị tinh thần trong cuộc sống để khi duyên đến và đi thì tâm thần không bị hụt hẫng, không cảm thấy cô đơn. Nếu mình là người duy nhất đang làm chuyện đấu tranh tại địa điểm A thì không có nghĩa là mình cô đơn mà ở địa điểm B, C, D cũng có những con người đấu tranh như chính mình. Đóng góp của mỗi người ở điểm A, B, C, D sẽ tạo ra một bức tranh; để khi duyên đến thì bức tranh sẽ được hình thành một cách tự nhiên, như là một sự chuẩn bị có tính toán.

Dĩ nhiên điều này khó làm nhưng khó không có nghĩa là không làm được. Phải tập luyện tâm của bản thân để hiểu rõ sự khác biệt của Duyên và Nghiệp. Từ đó không phải bận tâm khi một cuộc chia tay nào đó xảy ra. Mỗi cuộc chia tay là một bài học cho bản thân về Con Người, cuộc đời, quan điểm của cuộc sống.

Vũ Hoàng Anh Bốn Phương

Tháng 2 năm 2026 (Việt lịch 4905)

Nguồn: https://nganlau.com/2026/05/24/duyen-hay-nghiep/

 

 

 

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2026

Nền Tảng Tư Tưởng Duy Dân

 

Tư tưởng Duy Dân có từ thời 1940 của Lý Đông A viết ra. Từ thời đó cho đến này, rất nhiều người, gồm cả những người nằm trong các tổ đảng Duy Dân, viết nhiều về tư tưởng này. Tuy nhiên những điều viết đó chỉ là sự lập lại những gì Lý Đông A viết và không có gì mới lạ hơn để người đọc có thể áp dụng vào đời sống thực tế bản thân, thay vì nghe những lý luận trên mặt triết học.

Sự thất bại (nếu hiểu theo nghĩa chưa được phổ biến rộng rãi) của học thuyết Duy Dân không phải học thuyết đó không thực tế mà những người học những học thuyết đó không nắm rõ nền tảng nào cần phải có để hiểu rõ được tư tưởng Duy Dân. Chính vì không nắm rõ nền tảng cho nên tư tưởng Duy Dân vẫn có giá trị trên mặt lý luận nhưng không có giá trị về mặt thực hiện. Đọc và hiểu tư tưởng Duy Dân chỉ là một khía cạnh của đọc nhưng để gọi là hiểu thì phải thấy được đời sống thực tế đó hiện rõ trong tư tưởng Duy Dân ở chổ nào. Hiểu sai tức là đã không nắm rõ tư tưởng đó.

Nền tảng tư tưởng Duy Dân phải bắt đầu từ những người quan tâm về Con Người và Xã Hội. Cần phải nhấn mạnh là quan tâm về Con Người và Xã Hội bởi nếu quan tâm về xã hội (mặt nổi) mà không quan tâm về con người thì chỉ nhìn cái ngọn mà không nhìn cái gốc. Mọi biến loạn của xã hội phát xuất từ Con Người. Đó là lý do tại sao, tư tưởng Duy Dân bắt buộc khởi đầu từ Con Người.

Để có một Con Người Duy Dân cần phải có một nền giáo dục Duy Dân. Nhưng trước hết, phải có những Con Người nhìn ra được giá trị thực tế của tư tưởng Duy Dân, phải có những Con Người tự họ đã là Duy Dân qua sự tu dưỡng ở bản thân để có sự giác ngộ hầu nhìn ra được hình ảnh Duy Dân ở thực tế đời sống ra sao, hoặc phát hiện ra hình ảnh phản Duy Dân để tránh bước vào vết xe đổ.

Nền tảng căn bản của tư tưởng Duy Dân phát xuất từ sự tu dưỡng của mỗi cá nhân trong xã hội. Tu dưỡng ở mỗi Con Người có nhiều cấp độ khác nhau nhưng có một điểm chung là cuộc sống không những phục vụ cho chính mình, gia đình mình mà phải quan tâm đến xã hội, có trách nhiệm với xã hội.

Tương quan của mọi con người sống trên trái đất này là tương quan hỗ tương từ nền tảng xã hội. Đời sống người của thời đại là đời sống của hợp hòa cùng xã hội. Trong cái hợp hòa đó, sự dung hòa giữa quyền lợi cá nhân và xã hội, xã hội và cá nhân là sự dung hòa cần thiết để bảo đảm quyền lợi của cá nhân đồng thời không ảnh hưởng đến quyền lợi của xã hội. Làm được điều này cần phải có những Con Người có nền tảng tu dưỡng để sự dung hòa dễ dàng xảy ra.

Sự tu dưỡng mỗi cá nhân tạo ra sống thật, sống biết, sống đúng.

Sống thật mang nhiều ý nghĩa gồm cả sống không giả dối, sống với đời sống phù hợp với bản thân mình. Sức mình 10 mà đòi hưởng thụ 100 thì đó không phải là sống thật. Mình giỏi làm việc A mà đòi làm việc B thì rõ ràng không sống thật với chính khả năng của mình. Mình nói dối mà cứ nói là mình nói thật thì đây không phải là sống thật.

Sống biết là biết quan sát những người chung quanh để phát hiện những con người giả dối, ngụy biện. Sống biết để nhận diện được những Tham-Sân-Si của bản thân hầu điều khiển cái Tham-Sân-Si của chính mình thay vì để ba cái đó điều khiển Con Người của mình. Tham-Sân-Si luôn luôn có sẵn trong mỗi người và đó là sự tự nhiên của đời sống người. Tuy nhiên cái tự nhiên đó có thể được dung hòa để không đi đến quá độ, ảnh hưởng đến những người khác trong xã hội.

Sống đúng là sống không hổ thẹn với lương tâm của mình. Dĩ nhiên vấn đề này không đơn giản bởi khi nói đến lương tâm thì nhiều người thường hay hiểu lầm là lương tâm của A có thể khác lương tâm của B. Đây chỉ là sự ngụy biện. Đã là Con Người thì cái lương tâm của Con Người là lương tâm của mỗi người. Mình không muốn người khác lừa gạt, nói dối với mình thì chính mình không làm chuyện lừa gạt, nói dối với người khác.

Tu dưỡng bản thân hay còn gọi là Tu Dưỡng Thắng Nhân (tu dưỡng để thắng Tham-Sân-Si của chính mình, để tạo ra sự giác ngộ ở bản thân) là đề tài với nhiều chủ đề được khai triển trên trang mạng Ngàn Lau và đây là nền tảng căn bản của tư tưởng Duy Dân. Không có những nền tảng này thì khó mà thấu hiểu được chiều sâu của tư tưởng Duy Dân về Con Người.

Cho dù xã hội có những Con Người Duy Dân để hình thành một chính quyền Duy Dân nhưng Con Người luôn luôn thay đổi (tốt hơn hoặc xấu hơn) cho nên một cơ cấu chính quyền được gọi là Cơ Năng Hiến Pháp để thanh lọc những thành phần xấu, sửa đổi những chính sách sai lầm của giới lãnh đạo do sự phản ảnh của người dân chứ không phải chờ đợi đến mùa bầu cử.

Đấy chính là nền tảng từ Con Người đến Cơ Chế Chính Quyền. Có mấy ai thấy được giá trị của nền tảng đó? Có lẽ một học viện Duy Dân cần ra đời để mở những lớp huấn luyện nói về nền tảng Duy Dân và cơ chế Duy Dân ở tương lai. Phải xây dựng lại nền tảng của Con Người nếu không Con Người sẽ bị thời đại điện toán biến hóa họ thành những Con Người ỷ lại vào AI thay vì dựa vào chính bản thân để suy nghĩ, suy luận, suy xét và tự bản thân làm chủ lấy mình để trở thành một Con Người Nhân Chủ trước khi thực hiện Dân Chủ trên nền tảng Nhân Chủ đó.

Vũ Hoàng Anh Bốn Phương

Tháng 12 năm 2025 (Việt lịch 4904)

Nguồn: https://nganlau.com/2026/01/07/nen-tang-tu-tuong-duy-dan/

 

Con Người và Cơ Năng Hiến Pháp

  Trong cộng đồng Việt Nam, từ Mỹ đến Úc, đã có người viết một bản hiến pháp cho một Việt Nam tự do dân chủ. Những bản hiến pháp này dựa vào...