Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2022

Sống Thực

 

Bạn thân

Sống thực là sống thật với lòng mình, với những gì mình có, với suy nghĩ trong đầu.

Khi bạn nói "tôi đói" là trong bụng đói, cần thức ăn.

Khi bạn thích câu cá, bạn không thể nói "tôi thích đi săn".

Khi bạn nghe một người nói láo "tôi chưa có vợ" vì bạn đã từng dự đám cưới của hắn thì bạn nghĩ sao khi giao du với những người nói láo?

Con người khi kết thành xã hội thì cần thông tin để hiểu nhau. Ngôn ngữ, lời nói là cách thông tin. Do đó thông tin, lời nói phải đúng với điều suy nghĩ, đang có thì công việc của xã hội mới điều hành được tốt đẹp.

Khi hiến pháp Mỹ ghi "tự do ngôn luận" thì phải hiểu "tự do ngôn luận" của những người cam kết sống, tôn trọng hiến pháp (hay xã hội). Nếu "tự do ngôn luận" là để nói láo thì có nghĩa là hiến pháp (hay xã hội) là nơi tụ tập của những người thích nói láo, nghe láo.

Xã hội (hay hiến pháp) của những người nói láo không thể trộn chung với xã hội (hay hiến pháp) của người nói thật (không nói láo) vì giá trị của lời nói không giống nhau.

Khi hiến pháp nói mọi người sinh ra bình đẳng mà còn giữ, duy trì nô lệ, tôn sùng những kẻ đấu tranh để duy trì chế độ nô lệ thì có xứng đáng sống trong xã hội (hay hiến pháp) Hoa Kỳ hay không?

Lá cờ Confederate hay những bức tượng của các danh tướng là dấu tích lịch sử. Nhưng những thứ đó chỉ nên để trong viện bảo tàng chứ không phải trưng bày ngoài đường phố để nhắc nhở dĩ vãng đen tối của người nô lệ.

Khi khoa học, kỹ thuật chưa tiến bộ, con người phải đối diện để thông tin, nói chuyện thì sự nói dối, nói láo còn hạn chế. Nhưng khi khoa học, kỹ thuật tiến bộ về mặt thông tin (báo chí, truyền thanh, điện thoại, truyền hình) thì lòng người thay đổi mau lẹ.

Con người thúc đẩy xã hội tiến bộ, nhưng khi đời sống con người dựa trên vật chất, sự khai thác tài nguyên thiên nhiên thì lòng tham phát triển trong mọi giai cấp xã hội. Dối trá là một trong những phương thức con người sử dụng để lợi dụng, tranh đấu trong mọi mặt của đời sống.

Một khi "giả dối lên ngôi" (thơ Nguyễn Chí Thiện) thì xã hội ngày càng rối loạn.

Và khi Internet với mạng xã hội (social media) thì con người không còn phân biệt được hư- thực. Và chúng ta có hiện tượng Trump.

Trước đó, thập niên 1990s chúng ta có hiện tượng "me too" (ai sao, tôi vậy) chạy đua theo những hiện tượng xã hội theo bề ngoài, mặt nổi mà không tìm hiểu đích thực nguồn cơn (thí dụ: phong trào mua chứng khoán qua Internet và dẫn tới phong trào mua bán nhà cửa thập niên 2000s).

Người dân trong nước

Sống dưới chế độ bạo tàn, giả dối thì người dân phải nhắm mắt sống cho qua ngày. Lâu rồi thành thói quen, cho nên khi có dịp đi ra nước ngoài thì cho dù không còn bị công an dòm ngó, kiểm soát thì người dân vẫn quen thói ca tụng nhà nước. Có thể vì ám ảnh sợ khi quay về sẽ bị trù ếm nhưng cũng cho thấy cuộc sống của họ trở nên bọt bèo, giả dối vì đã không sống với thực với lòng mình. Vậy thì người Việt hải ngoại có thể giúp gì được chăng?

Người Việt hải ngoại

Có hạng người "cỏ đuôi chó" chỉ vì muốn về VN du lịch, ăn chơi nên chấp nhận ngôn ngữ cộng sản. Nếu đó là đời tư của họ thì chẳng nói làm gì nhưng hạng người này móc nối với người dân trong nước để "làm ăn", nhất là những người có tiền để du lịch nước ngoài hay đem tiền sang Mỹ làm ăn, cho con cái du học .... Tuy người Việt hải ngoại sống dưới chế độ tự do, dân chủ nhưng họ chẳng học được gì nơi xứ người mà chỉ có bề ngoài; cũng lên mạng xã hội phê phán u ơ, bàn chuyện chính trị ... nhưng thay vì giúp người trong nước hiểu chuyện thế giới thì họ lại chạy theo hiện tượng "Trump".

Người Việt trong nước "yêu" Trump vì hy vọng "thoát Trung" nhưng người Việt hải ngoại phải biết rằng nước Mỹ đang lâm vào đại hạn vì chọn một tay nói láo vung trời làm tổng thống. Đã sống trong chế độ dân chủ thì chọn đại diện sai lầm thì ráng chịu nhưng phải biết chấp nhận lỗi lầm. Đó là sống thực với lòng mình, với lương tâm.

Đó là điều khiến con người khác người máy. Con thú chọn lối sống sai lầm sẽ chết. Nhưng người máy được chế tạo sai lầm sẽ không thể tự sửa vì không có linh hồn, ý thức. Khi người dân tin theo nhà lãnh đạo tinh thần (tôn giáo) và chính trị sai lầm thì tìm đâu lối ra?

Một khi Nhân không làm chủ được bản thân và tâm hồn thì làm sao sống dưới chế độ Dân Chủ. Cho dù họ có đi bầu, đóng thuế, phát biểu ý kiến... thì họ cũng chỉ là nô lệ kiểu mới.

Các nhà lãnh đạo đấu tranh cho VN

Dân ngu thì chẳng nói làm gì nhưng đối với những người đi đấu tranh cho VN tương lai thì phải có trình độ khá hơn thường dân. Thế nhưng các ông, bà lãnh tụ của các tổ chức của người Việt hải ngoại cũng chạy theo ôm đít Trump là thế nào?

Quý vị biết chính sách ngoại giao của Mỹ mà?

Quý vị quên học bài học VN 1975 rồi sao?

Rồi bài học của dân Kurds, A Phú Hãn... mới xảy ra?

Đã sống ở Mỹ hơn 40 năm thì quý vị cũng biết đảng Cộng Hòa, Dân Chủ như thế nào?

Hơn 40 năm quý vị đã học những bài học gì về Bạn và Thù?

Vậy thì quý vị đã và đang làm gì?

Tổ chức và hành động

Kể từ khi tổ chức đấu tranh có 10 ngàn quân nơi biên thùy Đông Dương đã lui vào bóng tối thì các tổ chức khác cũng im hơi lặng tiếng. Tưởng chừng quý vị đi xây dựng những viên gạch nền tảng cho cuộc đấu tranh chung nhưng rồi cuối cùng quý vị cũng tái xuất giang hồ với những trò xảo thuật cũ của thời trước 1975.

Dĩ nhiên những trò hề này chẳng qua mặt được cộng sản vì chúng đã thắng từ 1920s, 1930s... cho đến nay. Thế nhưng quý vị lại đem áp dụng cho những người bạn đồng hành.

"Chiêu thức": đánh phủ đầu, bịt mắt bắt dê, mở đại hội thống nhất giang hồ, lên ngôi minh chủ võ lâm, treo đầu dê bán thịt chó, xài bạc giả, đánh trống bỏ dùi... cứ như thế quý vị múa gậy vườn hoang sau mùa Covid-19.

Xem ra quý vị chưa hề sống thực một ngày nào cho dù tuổi đã về chiều, bệnh hoạn theo đuổi mà vẫn không từ bỏ tham vọng "giải phóng" đất nước khi tâm hồn quý vị chưa được giải thoát?

Chúa và Phật đều nói bạn phải cứu mình trước khi (biết cách) cứu người. Nếu quý vị không tu hành cho đúng (chứ đừng chạy theo khoác áo nhà tu dỏm) thì biết gì mà cứu người. Nhưng tu hành cho đúng không phải dễ, có người đi vào nhà tu mà không đi ra được vì tu không thành. Có vị tu xuất vì tu không xong nhưng nếu chỉ sống bằng nghề như luật sư, bác sĩ thì dễ nhưng đem "tài" đi tu để làm lãnh tụ chính trị, cách mạng thì lòi đuôi ra ngay.

Nếu là các nhà tu chân chính như đất nước Tây Tạng thì vừa tu vừa làm chính trị có gì sai trái đâu? Còn VN thì khi nhà tu làm chính trị là mất nước chỉ vì tự cứu mình còn không xong mà cứ đòi đi cứu người. Căn bệnh này đến nay (2021) vẫn còn. Vậy ái quốc (yêu nước) là làm Cách Mạng tới chết mà chẳng biết đúng hay sai thì đó là cứu nước hay hại dân?

Tự kỷ không xong chỉ vì vị kỷ quá lớn.

Nếu vẫn còn có người chưa "Qua cơn mê" (Trịnh Lâm Ngân), cho dù cộng sản cho phép được phổ biến trong dân gian, thì biết làm sao cho tỉnh để sống thực?

Hãy sống thực vì Sống Thực khó lắm quý vị lãnh tụ ơi.

Trần Công Lân

Tháng 12 năm 2021 (Việt lịch 4900)

Nguồn: https://nganlau.com/2022/02/07/song-thuc/

 

Chính Quyền Duy Dân

 

Khi một nước Việt mới từ một Xã Hội Duy Dân sẽ có một Chính Quyền Duy Dân. Chính Quyền Duy Dân là chính quyền như thế nào?

Đó là một chính quyền mà những con người nằm trong cơ cấu cầm quyền là những con người có nhân cách.  Từ nhân cách đó, sự đóng góp công sức của họ vào cơ cấu chính quyền là để điều hành nhân sinh và nhân tính.  Từ nhân cách đó, họ thực hiện trách nhiệm và bổn phận của một công dân đối với xã hội mình đang sống, đối với dân tộc và đất nước mình. Từ nhân cách đó, họ biết từ chức khi mà cuộc sống cá nhân của họ đã đi ngược lại cái nhân cách mà xã hội đòi hỏi dành cho những người nằm trong cơ cấu nhà nước. Từ nhân cách đó, họ sẽ không bị mua chuộc bởi bất cứ công ty nào, đảng phái nào, tập đoàn nào, cá nhân nào.

Chính Quyền Duy Dân là một chính quyền biết nhìn vấn đề và giải quyết vấn đề ở dạng tổng thể. Có nghĩa là không vì chuyện giải quyết công ăn việc làm cho một ngành nghề nào đó để rồi tạo ra môi trường sống bị ô nhiễm và ảnh hưởng đến sức khỏe, khí hậu của toàn thể xã hội. Không vì chuyện lôi kéo một công ty, một đội banh nào đó về thành phố mình để chi tiền cho công ty, cho đội banh đó vài trăm triệu đô. Đây là một hình thức hối lộ, lấy tiền thuế của dân để hối lộ một công ty, một đội banh đã có đủ tiền để chi trả cho tất cả những chi phí mà nhu cầu của công ty, của đội banh cần phát triển.

Chính Quyền Duy Dân là một chính quyền Nhân Chủ Dân Chủ. Tại sao phải là Nhân Chủ Dân Chủ? Chỉ khi nào chính mỗi người trong chính quyền lẫn thường dân -- tự chính mình làm chủ được tri thức của mình, làm chủ vận mệnh của chính mình thì lúc đó nền Dân Chủ mới đạt được hiệu quả và nền dân chủ đó không bị xách động bởi những nhà chính trị, công ty, dùng tâm lý để vận động lá phiếu của người dân. Ngày nào mỗi cá nhân sống trong xã hội không làm chủ được chính mình thì ngày đó, dân chủ chỉ là hình thức, cho dù người dân có quyền đi bầu nhưng lá phiếu đó đã bị chính trị gia dùng tâm lý để lấy lá phiếu từ những người không làm chủ được chính mình. Chuyện Nga lợi dụng mạng xã hội để làm lũng loạn thông tin trong mùa bầu cử 2016 và họ thành công chỉ vì những người đi bỏ phiếu không làm chủ được chính mình. Nhân chủ là một đề tài khác mà sẽ thảo luận ở tương lai và đây chính là cái gốc để có một Xã Hội Duy Dân trước khi có một Chính Quyền Duy Dân.

Chính Quyền Duy Dân là dựa vào Cơ Năng Hiến Pháp để thiết kế và chấp hành nhân sinh. Tại sao gọi là Cơ Năng Hiến Pháp mà không gọi là Hiến Pháp? Phải hiểu cơ năng hình thành từ nhiều bộ phận mà bộ phận thì cần phải tu chỉnh. Giống như chiếc xe là một cơ năng được hình thành từ nhiều bộ phận và để chiếc xe được chạy tốt thì cần phải bảo trì, sửa chữa theo thời gian. Chỉ khi nào chúng ta nhìn Hiến Pháp là một Cơ Năng thì cái cơ năng đó cần phải điều chỉnh mỗi 10 năm và đại điều chỉnh mỗi 30 năm. Đó mới chính là Hiến Pháp sống, được điều chỉnh theo thực tế của thời gian. Cơ Năng Hiến Pháp phải dựa vào Cương Thường của Con Người để hình thành lên Cơ Năng Hiến Pháp. Mà Cương Thường của Con Người là những quyền căn bản trong cuộc sống của chính mình, trong một xã hội có những quy luật bảo đảm những quyền căn bản của con người; Cương Thường của Con Người là nguyên lý sống, ứng xử giữa Con Người với Con Người trên một tinh thần nhân bản, nhân tính, nhân sinh, nhân đạo. (xem thêm một loạt bài nói về Duy Nhân Cương Thường đăng trong mục Tìm Hiểu Duy Dân của Lý Đông A)

Chính Quyền Duy Dân là một chính quyền có một bộ phận để kiểm soát Hành Pháp, Lập Pháp, Tư Pháp, và các cơ quan chính quyền nhằm bảo đảm không có chuyện đi cửa sau; bảo đảm nhân cách của người phục vụ trong cơ cấu cầm quyền luôn luôn có tiêu chuẩn cao hơn nhân cách của thường dân; đồng thời bảo đảm những quyết định sai lầm của tòa án, của lập pháp, của hành pháp thì người dân có quyền (qua một cơ quan ghi rõ trong Cơ Năng Hiến Pháp) lên tiếng nói để điều chỉnh những sai lầm trên.

Chính Quyền Duy Dân không đặt phân quyền như các quốc gia khác mà đặt ra đan quyền để điều hành sinh hoạt của quốc gia. Đan quyền là gì? Đó là một cơ năng vừa hàng dọc, vừa hàng ngang và hàng chéo. Đó là một cơ năng quyền hành từ địa phương, và mặt hành chính thì chia thành khu vực với sự chỉ đạo của trung ương. Cái gì thuộc địa phương thì địa phương tự trị. Tuy nhiên nếu cái thuộc địa phương ảnh hưởng đến toàn cả nước thì phải có sự điều hướng của Trung Ương để tạo một sự đồng nhất ở toàn quốc gia. Những chương trình lớn mang tính cách quốc gia thì chính quyền Trung Ương điều phối, chỉ đạo cùng với địa phương thực hiện dự án mang tính quốc gia, vượt biên giới của địa phương. Đan quyền là cơ chế tôn trọng những cơ quan hàng ngang, hàng dọc, và hàng chéo; những cơ quan đó không thể nào độc lập tự mình điều hành quốc gia mà tất cả đều cùng nhau chia sẻ trách nhiệm để điều hành quốc gia với mục đích thiết kế, điều lý nhân tính và chấp hành nhân sinh. Điều này giống như cơ thể của chúng ta, mỗi cơ năng trong cơ thể (tim, phổi, máu, gan, thận ….) đều cần nhau để bảo đảm sự sống của cơ thể người của chính mỗi chúng ta. Cơ chế chính quyền cũng thế, phải nhìn vấn đề ở dạng tổng thể chứ không thể nhìn vấn đề ở dạng tôi có quyền này, quyền kia, anh không thể bảo tôi hoặc điều tra những việc làm trong quyền của tôi; để rồi không hợp tác trong việc vận hành cơ chế chính quyền với mục đích thiết kế và chấp hành nhân sinh.

Chính Quyền Duy Dân là những người được bầu vào vị trí lãnh đạo, ngoài tiêu chuẩn nhân cách đã nói từ đầu bài viết này, cá nhân đó phải đạo đức, có tài năng trong lãnh vực thiết kế, điều lý nhân tính và chấp hành nhân sinh. Một người thành công về thương mại chưa chắc đủ nhân cách, đạo đức và tài năng để nắm giữ vị trí lãnh đạo của bộ máy nhà nước. Vì Chính Quyền Duy Dân khởi đi từ địa phương, chính quyền địa phương phải chọn người có đầy đủ ba điều kiện bên trên để tham gia vào cuộc tranh cử ở địa phương, hoặc đại diện cho địa phương để làm việc ở Trung Ương. Những người được địa phương đề cử ra tranh cử ở bất cứ chức vụ nào (địa phương hay trung ương), chính quyền trung ương phải có luật tranh cử rõ ràng hầu tránh tình trạng các công ty, các cá nhân giàu có, các quốc gia khác bỏ tiền vào ủng hộ một ứng cử viên nào đó bằng cách quảng cáo để mua chuộc lá phiếu của người dân trong việc chọn lựa một trong những số người ra tranh cử mà họ nghĩ là họ có thể ảnh hưởng đến cá nhân đó trong chính sách.

Bên trên là những cơ bản để hiểu rõ một Chính Quyền Duy Dân ra sao. Tuy nhiên, từ một Xã Hội Duy Dân đến Chính Quyền Duy Dân đòi hỏi phải có Con Người Duy Dân. Đây là điểm khởi đầu và là rất quan trọng. Không có một Con Người Duy Dân thì sẽ không có một Xã Hội Duy Dân hay một Chính Quyền Duy Dân. Mà nếu có thì đó là một Duy Dân giả tạo khi mà Con Người Duy Dân không hiện hữu trong cuộc sống.

Thời gian tới chúng ta sẽ tìm hiểu Con Người Duy Dân ra sao và thế nào gọi là Con Người Duy Dân.

Vũ Hoàng Anh Bốn Phương

Tháng 10 năm 2019 (Việt Lịch 4898)

Nguồn: https://nganlau.com/2019/11/24/chinh-quyen-duy-dan/

 

 

Cách Mạng Là Gì?

 

Theo tự điển của Lê Văn Đức và Lê Ngọc Trụ thì cách mạng là “sửa đổi chế độ cũ cho tốt đẹp hơn hoặc thay thế chế độ cũ bằng chế độ mới, người mới với võ-lực”

Trong tuyển tập Đường Sống Việt, tiên sinh Lý Đông A nhận định “cách mạng là do sự thấy cần của dân chúng không còn chịu đựng nổi những bất bình, phải đứng dậy đạp đổ cho hết. Đứng dậy để tự tu cải đời sống riêng mình và toàn thể, lập nên một cuộc đời mới hơn, hợp hơn và tiến hóa hơn(1). Đây là cuộc Cách Mạng Tiến Hóa

Sự chịu đựng những bất công trong luật pháp, tham quan bán chức, xã hội suy đồi, văn hóa trụy lạc; an ninh của gia đình, cá nhân, dân tộc đang bị đe dọa trước những thách thức của Trung Quốc tại VN đã vượt ra khỏi ngưỡng cửa không còn chịu đựng nổi mà cần phải đứng dậy đạp đổ cho hết. Đạp đổ để xây dựng lại đời sống của cá nhân, của dân tộc trong một điều kiện xây dựng mới, hợp với thời đại. Nói đúng ra đây là một cuộc Cách Mạng Duy Dân.(2)

Cách Mạng Duy Dân lấy Con Người là mục đích để phục vụ, để tạo một môi trường mà chính mỗi Con Người trong xã hội đó cùng nhau nâng cao cuộc sống vật chất cũng như tinh thần trong một xã hội nhân bản, nhân tính và nhân chủ.

Cách Mạng Duy Dân không nhằm tranh đoạt chính quyền mà nhắm một cuộc đổi đời toàn diện, triệt để và hướng thượng” với mục đính ngắn hạn là “tranh đòi độc lập giải phóng dân tộc (Cứu Quốc Tồn Chủng)”, mục tiêu trung hạn là “thực hiện tiến bộ xã hội, đem lại no ấm hạnh phúc cho toàn dân”, và mục tiêu dài hạn là “kiến lập văn minh Nhân Chủ và thực hiện thời đại Thái Bình Vạn Xuân cho dân tộc và nhân loại”. Nói một cách đơn giản Cách Mạng Duy Dân là “cởi mở hết sức sống dạt dào vô tận và sinh động cho mọi người, và cho toàn thể mọi người sống biết, sống thực, sống hết được cuộc sống của con người và thực hiện giải phóng con người”. Đây là cuộc cách mạng không ngừng nghỉ bởi lịch sử sẽ không ngừng nghỉ khi dân tộc vẫn sống còn.

Xã hội VN hiện giờ Con Người Việt Nam không biết mình đang làm gì và thế giới đang làm gì. Cuộc sống giả dối luôn luôn hiện hữu trong cơ cấu cầm quyền và trong xã hội.

Đối với nhà cầm quyền, họ biết chủ nghĩa cộng sản đã phá sản nhưng họ vẫn dối với chính họ để đưa dân tộc này vào một xã hội không tưởng. Họ biết mọi hành động và chính sách của họ đưa ra là để bảo đảm sự sống còn của đãng (cố ý viết dấu ngã cho đúng bản chất) nhưng miệng họ luôn luôn mị dân nói là vì đất nước và dân tộc.

Người dân trong xã hội thấy được sự giả dối của nhà cầm quyền nhưng vì không hiểu rõ được sức mạnh của chính mình đã chấp nhận sống cuộc sống giả dối, sẵn sàng làm nô lệ cho giới cầm quyền để mong bản thân được êm ấm hơn, và nếu cần ca ngợi đãng cầm quyền thì vẫn phải làm để được yên ổn trong hiện tại mà không nhìn ra xa hơn là toàn bộ dân tộc đang bị Trung Quốc thôn tính bằng kinh tế, bằng sự cai trị qua các thái thú thời đại là đãng csvn. Những hình ảnh học sinh đánh nhau, những hình ảnh tra tấn người trộm chó, những hình ảnh ngoảnh mặt đi ngược lại lương tâm của Con Người đã trở thành lối sống của thời đại.

Tất cả những gì xấu trong sinh hoạt của dân chúng được đưa lên báo, đài nhưng tất cả những gì xấu của nhà cầm quyền thì được im lặng. Những cuộc biểu tình chống Trung Quốc được nhà cầm quyền âm thầm ngăn cản, theo dõi những nhà bất đồng chính kiến không cho họ tập trung đến nơi biểu tình; những cuộc biểu tình đòi biển sạch, môi trường sạch không hề được nhắc đến và nếu có nhắc đến chỉ nói cái mà đãng muốn cho nói, những cái có thể làm giảm uy tín của đãng thì đãng hoàn toàn cấm đoán. Đãng cầm quyền tiếp tục sống trong “thiên đường mù” (tác phẩm của nhà văn Dương Thu Hương) và vẫn nghĩ rằng đãng vẫn còn có uy tín cho nên cố gắng xây dựng cái uy tín của đãng bằng hình thức tuyên truyền, cấm đoán nói lên cái sự thật thối nát của đãng hiện giờ. Toàn đãng, toàn dân biết được rằng cái đãng cầm quyền bất tài đang buôn dân bán nước và hèn với giặc phương Bắc. Nhưng do lối sống bất cần, chỉ nghĩ đến hiện tại mà không nhìn xa xôi của sự sống còn nòi giống, tất cả mọi người cho rằng sức mình quá bé nhỏ, không thể thay đổi được bộ máy công an trị hiện nay. Đãng viên thì an phận với những vật chất hiện có và không dám lên tiếng nói chống lại cái ác, trái lại xem cái ác là chuyện bình thường ở một xã hội điều ác trở thành điều bình thường. Cho nên những ai lên tiếng chống cái ác thì bị chụp mũ là phản động, nhận tiền nước ngoài chống phá đãng. Ôi, đớn đau thay cho dân tộc Việt hôm nay, đã không đủ can đảm để lên tiếng chống cái ác mà mặc nhiên chấp nhận với cuộc sống hiện tại và hưởng thụ trong sự suy vong của giống nòi.

Chưa bao giờ nhu cầu cách mạng để giữ gìn nòi giống Việt quan trọng và cần thiết xảy ra ở thời điểm đầu thế kỷ 21 này. Chưa bao giờ nhu cầu cấp bách để có một cuộc cách mạng thay đổi toàn bộ xã hội, toàn bộ cơ chế để cứu giống nòi Việt quan trọng ở thời điểm hôm nay.

Dân tộc Việt đã chịu đựng quá nhiều. Sự chịu đựng bằng thái độ im lặng sẽ không cứu được giống nòi mà chính thái độ im lặng đó đã đưa xã hội đến vực thẩm của hôm nay. Chính thái độ im lặng chịu đựng đó đã biến chính bản thân của mỗi người Việt góp một phần không nhỏ trong sự suy đồi xã hội của hôm nay. Đã đến lúc mỗi người Việt phải tự làm cách mạng với chính mình.

Vâng! Cuộc cách mạng khởi đầu bằng chính bản thân mình. Đây là cuộc cách mạng khó khăn nhất, gian khổ nhất, và đòi hỏi hy sinh trên nhiều lãnh vực. Sự hy sinh sẽ được hoàn đáp bằng tương lai của dân tộc thoát ra khỏi một xã hội vô đạo đức hiện nay để tiến tới một tương lai mà mọi người, không kể quá khứ là gì, có thể tự mình làm chủ lấy chính bản thân mình và từ đó làm chủ vận mệnh của dân tộc mình. Phải chính người dân làm chủ vận mệnh của dân tộc mình chứ không thể nào giao khoán cho bất cứ tổ chức nào, đảng phái nào. Bài học quá khứ trong sự giao khoán cho đãng csvn dẫn dắt dân tộc đi vào con đường Xã Hội Chủ Nghĩa không tưởng đủ để chính mỗi cá nhân người Việt rút ra bài học kinh nghiệm cho chính bản thân và cho cả dân tộc. Đây là bài học cần phải đánh giá cho đúng bản chất.

Không thể nào tiếp tục im lặng, sợ hãi mà phải bắt đầu bằng chính bản thân mình thay đổi trong suy nghĩ, trong tư tưởng, trong lối sống, trong cách làm việc và phải sống với chính những cái mới đó. Những gì cần phải thay đổi và thay đổi như thế nào, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu trong những trao đổi tương lai, dựa vào những quan điểm của cụ Lý Đông A trên từng vấn đề. Chỉ khi nào chúng ta thực hiện được cách mạng bản thân thành công thì cuộc cách mạng cho dân tộc mới thành công. Không vượt được cách mạng bản thân thì dù bạn có tài giỏi cách mấy, cái tài giỏi đó không khéo sẽ biến bạn trở thành những nhà độc tài, nham hiểm hơn vạn lần sự nham hiểm và độc tài của cộng sản.

Trong tinh thần đó, chúng ta sẽ cùng nhau thảo luận cho cuộc cách mạng bản thân với nhiều đề tài nhỏ nhưng rất quan trọng để chúng ta loại bỏ cái suy nghĩ lỗi thời và thay thế vào lối suy nghĩ mới trong một tinh thần nhân bản, nhân tính và nhân chủ.

Vũ Hoàng Anh Bốn Phương

Tháng 2 năm 2017

Houston, TX

Nguồn: https://nganlau.com/2017/03/01/cach-mang-la-gi/

 

1.  https://thangnghiadotorg.files.wordpress.com/2016/11/duongsongviet-version-layouted-may2016.pdf

2.  https://thangnghiadotorg.files.wordpress.com/2016/11/tuduongthangnhan-version-layouted-june20161.pdf

 

Con Người và Vật Chất

  Cuộc sống của Con Người trên thế giới này đều dựa vào vật chất. Những nhu yếu như thức ăn, uống, đồ che thân, căn nhà cư trú. Tất cả là nh...